Bạn đã đến với diễn đàn trường THPT Cầu Xe! Chúc Bạn có những phút giây hạnh phúc, bổ ích ..

Bạn đã đăng ký chưa! Hãy đến với chúng tôi, mái nhà trường THPT Cầu Xe...♥️♥️♥️


 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng NhậpĐăng ký

Share | 
 

 con đường mùa đông

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
canary_90



Tổng số bài gửi : 4
Join date : 23/12/2009
Age : 27
Đến từ : thpt tứ kỳ

Bài gửiTiêu đề: con đường mùa đông   23/12/09, 10:06 pm

1 ngày mùa đông lạnh, cái lạnh thấm vào da vào thịt tựa hồ như muốn thử thách n khách bộ hành. ko mặn mòi như vị biển, ko mát lạnh như làn nước trong nhưng nó làm cho con tim em rộn ràng một niềm vui, 1 cảm giác là lạ. đặc biệt là trong tiết trời này, trời ko quá lạnh nhưng đủ để em cảm nhận có 1 mùa đông như thế.
Mùa đông, má em hây hây đỏ như trái bồ công anh. em xuýt xoa trong cái lạnh, trong cơn gió lộng qua.nhưng em nóng bừng cả người khi đi bên anh, mối tình đầu của em. tay em run run đan xen trong bàn tay ấm nóng của anh. con đường chúng ta đi xào xạc lá bay, người qua lại trên đường cũng băng thật nhanh qua cái lãnh lẽo. chỉ có em, chỉ có e và anh, chúng ta như quên hết cái lạnh, cùng nhau cảm nhân dư vị ngọt ngào của tình yêu. yêu quá những ngày đông như thế! mỗi lần nhớ lại những ngày đã qua lòng em lại trào lên nỗi niềm của hoa thạch thảo.
mùa giáng sinh lại tới rồi đó anh. giáng sinh này chắc anh sẽ hạnh phúc bên một n con gái khác, tay trong tay với bao lời yêu thương. có cái gì đó chợt làm nhói tim em. ko sao đâu anh , chắc tại em mặc phong phanh quá thôi. và kìa mắt em đỏ hoe, đôi hàng lệ lăn lăn... anh cũng thấy mà đúng ko anh gió cuốn lá bay, bay mãi cuốn cả bụi bay vào mắt em.Con đường hôm nay chỉ còn lại mình em thẩn thơ cùng cái lạnh và nỗi cô đơn nhưng mà anh của em yên tâm nha. e ko buồn đâu, cũng chẳng nhớ anh đâu. e sẽ quay về với con người của em trước đây, tự do hát ca và vô tư. sẽ nô đùa cùng tụi bạn , sẽ ăn uống và đập phá. sẽ dành nhiều thời gian cho học hành , người thân hơn. sẽ chăm chút entries của em nhìu hơn và e cũng sẽ chững chạc hơn...
Em hiểu vì sao anh chọn chị ấy và rời xa em. anh chưa bao h yêu em, với anh em mãi chỉ là cô em gái bướng bỉnh, mãi vậy thôi. chị ấy có thể cùng anh sẻ chia buồn vui, còn em thì sao? em chỉ biết nhõng nhẽo, biết hờn dỗi, biết bắt anh lắng nghe hết những chuyện linh tinh của em. em cần đến 1 chỗ dựa 1 bờ vai nhưng em quên mất rằng anh cũng cần một chốn để trút bầu tâm sự. em sai...
Em hiểu em mất anh là điều hiển nhiên, em chẳng trách anh đâu. chúc anh và chị hạnh phúc bên nhau!
Anh ah, em về gần tới nhà rùi. nơi đó người thân và sự ấm áp đang chờ em phía trước. tạm biệt anh và con đường mùa đông... flower
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Administrator
Administrators
Administrators
avatar

Tổng số bài gửi : 23
Join date : 15/12/2009
Age : 25
Đến từ : ♥..Gió Lạnh..♥♥!!

Bài gửiTiêu đề: Re: con đường mùa đông   24/12/09, 02:07 pm

Mới những ngày hôm qua thôi, trời vẫn còn nắng ấm và tiết trời hanh khô, những tia nắng gắt giữa tháng mười một làm cho ta cảm thấy dường như vẫn là Hè chứ chẳng phải Thu như những gì trước đây ta cảm nhận về một mùa Thu hạnh phúc...

Buổi sáng thức giấc, vẫn theo thói quen như mọi ngày, ta mở cửa sổ để đón từng giọt nắng bình minh tràn qua khe cửa đón ngày mới rộn rã tươi vui. Nhưng... bỗng bắt gặp cơn gió lạnh tràn qua. Ở xa xa, phía con đường nhỏ dưới kia, mọi người đang hối hả hòa vào dòng xuôi ngược để cho kịp công việc của ngày mới... Trong cái lạnh giá của những cơn gió thổi qua lẫn từng nhịp hối hả của dòng người xuôi ngược, ta chợt nhận ra một buổi sáng khác lạ, ai cũng khoác lên mình chiếc áo ấm. Một mùa mới, mùa Đông đã về...

Cảm nhận và trải nghiệm về mùa Đông của mỗi người chúng ta đều rất riêng nhưng cũng có những nét tương đồng. Đó là những cái xuýt xoa bàn tay khi có gió lạnh thổi qua, đó là những cái nắm tay thật chặt của từng đôi đi bên nhau, đó là những chiếc khăn len đầy màu sắc rực rỡ phất phơ bay trên tà áo mỗi người trên đường phố...

Tôi thích mùa Đông, thích những cơn gió Đông, muốn được dạo bước trên từng con phố nhỏ của Thủ Đô để cảm nhận cái lạnh được sâu sắc hơn. Mùa đông làm cho tôi hiểu biết về cuộc sống hơn, bởi lẽ mùa Đông lạnh lẽo sẽ kéo tình người gần nhau hơn, người ta cần một bàn tay nắm lấy và sưởi ấm bàn tay mình....

Yêu hết một mùa đông
Nhìn nhau mà chẳng nói...


( Lê Khắc Thanh Hoài )



Mùa đông ở quê, một mùa Đông tràn ngập gió lang thang trên những cánh đồng đầy gốc rạ, hay những cơn gió mạnh thổi từ biển mang theo vị nồng chát của muối hòa lẫn hơi sương khiến cho ta xuýt xoa... Một mùa Đông kỉ niệm của tuổi học trò thơ ngây, đó là những phút tan trường cùng nhau đi trên biển với bãi cát dài trắng xóa cùng những cơn sóng dập dìu vỗ vào bờ, tựa như những bước chân ngây thơ từng ngày dần trưởng thành hơn...Đó là những buổi tối cả bọn rủ nhau đi ăn ốc nóng bánh lá, những đĩa ốc, những chiếc bánh là còn nóng hổi chưa kịp tan khói mà đã hết veo.Đó là cảm giác đạp chiếc xe đạp cùng lũ bạn rong đuổi trên những con phố ngắm những hàng cây đìu hiu trơ trụi lá chờ đâm trồi nẩy lộc, ngắm những đôi tình nhân trên hàng ghế đá trong công viên ngồi tựa vai nhau thật hạnh phúc. Lãng mạn quá...Đó cũng là mùa mà cây bàng, cây xoan vẽ lên nền trời xám những khẳng khiu, tội nghiệp của những chiếc cành không lá...

Mùa đông Hà Nội, là một mùa Đông xa quê, mùa của nỗi nhớ quê hương da diết, đến cột đèn- con đường cũng thành kỷ niệm, mùa của những tiếng rao khuya vang tận tâm tưởng... Những đêm dài khó ngủ cho ta cảm nhận rõ được cái sâu sắc của đêm đông Hà Nội- cô đơn, lạnh lẽo.... "Đêm đông... ta nghe tiếng ai than hoài nỗi nhớ. Đêm đông..."




...

Mọi người đã từng nói rằng, mùa Đông là mùa của nỗi buồn, cô đơn pha lẫn chút ấm áp nơi sâu thẳm con tim đang giá băng. Uh, nói thế cũng chẳng sai... Đời người là những chuỗi ngày rong đuổi, tìm kiếm mỏi mòn, l là trải nghiệm một sự hoàn thiện mơ hồ nào đó. Đời người có nhiều niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc, đắng cay...nhưng mùa Đông chỉ có một và chỉ một trong năm mà thôi...


Dòng thời gian dần trôi nhanh, Mùa Đông muôn đời vẫn thế, vẫn là hình ảnh bà chúa Tuyết trong các câu chuyện cổ tích thuở nhỏ bố mẹ hay kể cho. Mái tóc của cha ngày một xám đi, khuôn mặt của mẹ ngày nhiều vết nhăn như màu xám xịt lẫn tiết trời hanh khô của mùa đông ... Đứa bé ngày xưa ấy, mỗi khi mùa Đông đến vẫn được bố mẹ lo lắng cho từng chiếc áo ấm, chiếc khăn len hay đôi tất để đi trong mùa Đông. Giờ nó đã biết tự chăm sóc bản thân nó mỗi khi thời tiết thay đổi hay lớn hơn là giao mùa. Và những lúc như thế, kỉ niệm của tuổi thơ lại ập về bên nó...Nước mắt lại rơi...Nó khóc... Phải chăng nó yếu đuối ?

Mùa Đông kết thúc cho một khởi đầu tươi xinh, ấm áp hơn và hạnh phúc hơn. Bởi sau nó là mùa Xuân, mùa hoa đào nở, nắng chiếu cành mai, được bắt đầu bằng những cơn gió lạnh buốt đến tái tê cõi lòng từ cuối đông...


" Ví không có cảnh Đông tàn
Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày Xuân"


( Chủ tịch Hồ Chí Minh )



-----------------

Cô đơn, đó là cảm giác như thế nào ? Câu hỏi dành cho chính bản thân vẫn đang vang lên trong đầu tôi...

Cô đơn, đó là một cảm giác không thể gọi thành tên và không thể nói thành lời. Đó đơn giản là một mình ta ta lặng lẽ lang thang trên đường qua từng con phố ồn ào trong dòng người tấp nập người xuôi. Hay giản đơn chính là trong căn phòng trống trên tầng 4, một mình ta với không gian...

Quê hương tôi nằm cạnh biển khơi, cho tôi tiếng khóc từ khi ra đời... Mỗi khi cô đơn, ta lại lặng lẽ trở về với biển. Biển muôn đời vẫn thế, vẫn ồn ào, vẫn từng cơn sóng khi dập dìu-khi bão táp hôn lên bờ cát dài...
Một mình với biển, khoác chiếc áo ấm, cổ quàng khăn len và trùm chiếc mũ kín đầu. Từng cơn mưa phùn nhẹ nhàng phả vào mặt...Cảm thấy lạnh buốt con tim...Muốn có vòng tay của ai đó ôm mình, kéo mình vào lòng...

Cô đơn là khi Giáng sinh về, mùa Valentine lại đến, ai cũng có người để nắm tay, ai cũng có những người bạn để nô đùa hay chỉ là tụ tập để liên hoan...Còn tay mình, đâu ai nắm, đâu ai vui đùa ?...Mới thấy mình thật vô duyên.





Cô đơn mới biết nỗi buồn nó hoang dại như thế nào, mới biết được tâm trạng của những kẻ cô độc trong cuộc sống...

Một năm mới, một sự khởi đầu mới sắp bắt đầu. Chúc mọi người không cảm thấy cô đơn và lạnh lẽo. Chúc cho những bàn tay ấm áp sẽ tìm được và tìm lại về với nhau. Chúc cho không còn cảm thấy vô duyên khi bắt gặp bàn tay nắm bàn tay tung tăng trên phố, hay tìm về lại nơi sóng biển quê hương khi sóng hôn lên bờ môi cát...

// Mỗi khi cô đơn ta lại tìm về bàn tay bé xinh và nụ cười ấy, tìm lại một chút ấm áp...Nhưng...
-------------Mới những ngày hôm qua thôi, trời vẫn còn nắng ấm và tiết trời hanh khô, những tia nắng gắt giữa tháng mười một làm cho ta cảm thấy dường như vẫn là Hè chứ chẳng phải Thu như những gì trước đây ta cảm nhận về một mùa Thu hạnh phúc...

Buổi sáng thức giấc, vẫn theo thói quen như mọi ngày, ta mở cửa sổ để đón từng giọt nắng bình minh tràn qua khe cửa đón ngày mới rộn rã tươi vui. Nhưng... bỗng bắt gặp cơn gió lạnh tràn qua. Ở xa xa, phía con đường nhỏ dưới kia, mọi người đang hối hả hòa vào dòng xuôi ngược để cho kịp công việc của ngày mới... Trong cái lạnh giá của những cơn gió thổi qua lẫn từng nhịp hối hả của dòng người xuôi ngược, ta chợt nhận ra một buổi sáng khác lạ, ai cũng khoác lên mình chiếc áo ấm. Một mùa mới, mùa Đông đã về...

Cảm nhận và trải nghiệm về mùa Đông của mỗi người chúng ta đều rất riêng nhưng cũng có những nét tương đồng. Đó là những cái xuýt xoa bàn tay khi có gió lạnh thổi qua, đó là những cái nắm tay thật chặt của từng đôi đi bên nhau, đó là những chiếc khăn len đầy màu sắc rực rỡ phất phơ bay trên tà áo mỗi người trên đường phố...

Tôi thích mùa Đông, thích những cơn gió Đông, muốn được dạo bước trên từng con phố nhỏ của Thủ Đô để cảm nhận cái lạnh được sâu sắc hơn. Mùa đông làm cho tôi hiểu biết về cuộc sống hơn, bởi lẽ mùa Đông lạnh lẽo sẽ kéo tình người gần nhau hơn, người ta cần một bàn tay nắm lấy và sưởi ấm bàn tay mình....

Yêu hết một mùa đông
Nhìn nhau mà chẳng nói...


( Lê Khắc Thanh Hoài )



Mùa đông ở quê, một mùa Đông tràn ngập gió lang thang trên những cánh đồng đầy gốc rạ, hay những cơn gió mạnh thổi từ biển mang theo vị nồng chát của muối hòa lẫn hơi sương khiến cho ta xuýt xoa... Một mùa Đông kỉ niệm của tuổi học trò thơ ngây, đó là những phút tan trường cùng nhau đi trên biển với bãi cát dài trắng xóa cùng những cơn sóng dập dìu vỗ vào bờ, tựa như những bước chân ngây thơ từng ngày dần trưởng thành hơn...Đó là những buổi tối cả bọn rủ nhau đi ăn ốc nóng bánh lá, những đĩa ốc, những chiếc bánh là còn nóng hổi chưa kịp tan khói mà đã hết veo.Đó là cảm giác đạp chiếc xe đạp cùng lũ bạn rong đuổi trên những con phố ngắm những hàng cây đìu hiu trơ trụi lá chờ đâm trồi nẩy lộc, ngắm những đôi tình nhân trên hàng ghế đá trong công viên ngồi tựa vai nhau thật hạnh phúc. Lãng mạn quá...Đó cũng là mùa mà cây bàng, cây xoan vẽ lên nền trời xám những khẳng khiu, tội nghiệp của những chiếc cành không lá...

Mùa đông Hà Nội, là một mùa Đông xa quê, mùa của nỗi nhớ quê hương da diết, đến cột đèn- con đường cũng thành kỷ niệm, mùa của những tiếng rao khuya vang tận tâm tưởng... Những đêm dài khó ngủ cho ta cảm nhận rõ được cái sâu sắc của đêm đông Hà Nội- cô đơn, lạnh lẽo.... "Đêm đông... ta nghe tiếng ai than hoài nỗi nhớ. Đêm đông..."




...

Mọi người đã từng nói rằng, mùa Đông là mùa của nỗi buồn, cô đơn pha lẫn chút ấm áp nơi sâu thẳm con tim đang giá băng. Uh, nói thế cũng chẳng sai... Đời người là những chuỗi ngày rong đuổi, tìm kiếm mỏi mòn, l là trải nghiệm một sự hoàn thiện mơ hồ nào đó. Đời người có nhiều niềm vui, nỗi buồn, hạnh phúc, đắng cay...nhưng mùa Đông chỉ có một và chỉ một trong năm mà thôi...


Dòng thời gian dần trôi nhanh, Mùa Đông muôn đời vẫn thế, vẫn là hình ảnh bà chúa Tuyết trong các câu chuyện cổ tích thuở nhỏ bố mẹ hay kể cho. Mái tóc của cha ngày một xám đi, khuôn mặt của mẹ ngày nhiều vết nhăn như màu xám xịt lẫn tiết trời hanh khô của mùa đông ... Đứa bé ngày xưa ấy, mỗi khi mùa Đông đến vẫn được bố mẹ lo lắng cho từng chiếc áo ấm, chiếc khăn len hay đôi tất để đi trong mùa Đông. Giờ nó đã biết tự chăm sóc bản thân nó mỗi khi thời tiết thay đổi hay lớn hơn là giao mùa. Và những lúc như thế, kỉ niệm của tuổi thơ lại ập về bên nó...Nước mắt lại rơi...Nó khóc... Phải chăng nó yếu đuối ?

Mùa Đông kết thúc cho một khởi đầu tươi xinh, ấm áp hơn và hạnh phúc hơn. Bởi sau nó là mùa Xuân, mùa hoa đào nở, nắng chiếu cành mai, được bắt đầu bằng những cơn gió lạnh buốt đến tái tê cõi lòng từ cuối đông...


" Ví không có cảnh Đông tàn
Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày Xuân"


( Chủ tịch Hồ Chí Minh )



-----------------

Cô đơn, đó là cảm giác như thế nào ? Câu hỏi dành cho chính bản thân vẫn đang vang lên trong đầu tôi...

Cô đơn, đó là một cảm giác không thể gọi thành tên và không thể nói thành lời. Đó đơn giản là một mình ta ta lặng lẽ lang thang trên đường qua từng con phố ồn ào trong dòng người tấp nập người xuôi. Hay giản đơn chính là trong căn phòng trống trên tầng 4, một mình ta với không gian...

Quê hương tôi nằm cạnh biển khơi, cho tôi tiếng khóc từ khi ra đời... Mỗi khi cô đơn, ta lại lặng lẽ trở về với biển. Biển muôn đời vẫn thế, vẫn ồn ào, vẫn từng cơn sóng khi dập dìu-khi bão táp hôn lên bờ cát dài...
Một mình với biển, khoác chiếc áo ấm, cổ quàng khăn len và trùm chiếc mũ kín đầu. Từng cơn mưa phùn nhẹ nhàng phả vào mặt...Cảm thấy lạnh buốt con tim...Muốn có vòng tay của ai đó ôm mình, kéo mình vào lòng...

Cô đơn là khi Giáng sinh về, mùa Valentine lại đến, ai cũng có người để nắm tay, ai cũng có những người bạn để nô đùa hay chỉ là tụ tập để liên hoan...Còn tay mình, đâu ai nắm, đâu ai vui đùa ?...Mới thấy mình thật vô duyên.





Cô đơn mới biết nỗi buồn nó hoang dại như thế nào, mới biết được tâm trạng của những kẻ cô độc trong cuộc sống...

Một năm mới, một sự khởi đầu mới sắp bắt đầu. Chúc mọi người không cảm thấy cô đơn và lạnh lẽo. Chúc cho những bàn tay ấm áp sẽ tìm được và tìm lại về với nhau. Chúc cho không còn cảm thấy vô duyên khi bắt gặp bàn tay nắm bàn tay tung tăng trên phố, hay tìm về lại nơi sóng biển quê hương khi sóng hôn lên bờ môi cát...

// Mỗi khi cô đơn ta lại tìm về bàn tay bé xinh và nụ cười ấy, tìm lại một chút ấm áp...Nhưng...
-----
Một chút xúc cảm của người Anh mà tôi iu quý nhất trên học viện, tất cả cũng chỉ được viết gói gọn trong hơn nửa tiếng. Đi tìm sự đồng cảm nơi con tim...
Thiên nhiên lun là điều kỳ thú vị với con người, có những rung động, khát khao chinh phục..mọi người cùng post bài nghe
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://thptcauxe.forum-viet.net
 
con đường mùa đông
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
 :: Hạt Giống Tâm Hồn :: ღ Cà phê Chiều ღ-
Chuyển đến